HÌNH QUÊ
Dòng sông hao khuyết quê mình
Con đê cong lượn sân đình chẳng vuông
Thương quê một nắng hai sương
Dâu xanh bãi lở ngập mương vạt cần
Người quê mộc mạc tảo tần
Thóc bao nhiêu hạt mấy lần nắng mưa
Quê mình thế , tự ngày xưa
Bao đời lớn dậy từ dưa từ cà
Bao đời con cháu , ông bà
Dù no đói chẳng nỡ xa quê mình
Hội xuân rộn rã sân đình
Dáng quê tục đất nên hình quê hương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét