Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016



RÉT

Mùa đông cái rét ngút ngàn
Bàn tay thoáng ấm lại nhàn nhạt phai
Rét không trọn giấc mơ say
Bốn bề lạnh buốt mây dầy lặng im

Mưa giăng cơn gió nổi chìm
Khát một sợi nắng biết tìm đâu ra
Trắng sương lối vắng đường xa
Run run cái lạnh theo ta mỏi mòn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét