CHẲNG BAO GIỜ
MẸ KỂ HẾT RA
Từ khói rạ
đồng chiều từ mỗi sớm buốt sương
Nối cho con
cánh diều xanh biếc
Vai mẹ gầy
chở mơ ước con bay
Tuổi thơ con
không được đủ đầy
Nhưng ăm ắp
tình thương của mẹ
Con lớn rồi
theo hoài mong mẹ đếm
Như cánh diều
bay cao bay xa
Tuổi thơ con
không được đủ đầy
Nhưng bốn mùa
ấm từ lòng mẹ
Một mình thôi
nổi trôi mẹ gánh
Cùng bôn ba
đắng nhạt trong đời
Một thời xuân
xanh một thời mưu sinh
Từng tí chút
nhọc nhằn góp nhặt
Mẹ cho con
nhiều lắm
Chẳng bao giờ
mẹ kể hết ra


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét